Trang

Slider Code Enter Here

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

Thuốc ho cho trẻ: Sẩy 1 ly, đi ngàn dặm

Hầu hết mọi người có thể mua thuốc ho tại các cửa hàng thuốc, nhưng điều đó không có nghĩa là nó vô hại, đặc biệt là với trẻ nhỏ.
Hiệp hội bác sĩ gia đình Hoa Kỳ đưa ra những lời khuyên khi cho trẻ uống thuốc ho như sau:
- Không bao giờ cho trẻ dưới 4 tuổi dùng thuốc ho, trừ khi có chỉ định của bác sĩ nhi khoa.
- Không bao giờ cho một đứa trẻ dùng thuốc ho của người lớn, hoặc bất kỳ thuốc nào mà nó có chứa aspirin.
- Đừng bao giờ cho trẻ dùng thuốc theo toa bác sĩ và thuốc tự mua ở nhà thuốc cùng lúc, hoặc là nhiều loại thuốc ho mua ở nhà thuốc trừ khi là bác sĩ nhi khoa nói là không vấn đề gì.


Mẹ tuyệt đối không cho trẻ uống thuốc ho của người lớn (Ảnh minh họa).

- Không cho trẻ dùng thuốc ho quá hạn sử dụng.
- Nếu đứa bé không nhanh chóng đỡ bệnh, hãy đưa bé đến khám bác sĩ nhi khoa trước khi tiếp tục dùng thuốc mua ở nhà thuốc.
- Không bao giờ cho trẻ uống thuốc ho mà mục đích là chỉ để cho trẻ ngủ.
Khi trẻ ho kèm theo thở mệt, sốt cao, biếng ăn… cần phải đưa bé đến cơ sở y tế để xác định và điều trị đúng nguyên nhân gây bệnh. Trong trường hợp ho cảm thông thường, cần phân biệt trẻ ho khan hay ho có đờm để điều trị.
Ho là triệu chứng thường gặp khi thời tiết bắt đầu trở mùa đặc biệt vào mùa mưa. Ho cũng xuất phát do dị ứng với khói thuốc lá, hoặc do ô nhiễm từ môi trường không khí (khói, bụi, ô nhiễm…).
Đặc biệt ở trẻ nhỏ, chúng ta cần phải lưu ý kỹ hơn vì khả năng bảo vệ và miễn dịch của trẻ kém hơn so với người lớn.
Thông thường khi thay đổi thời tiết, trẻ hay bị ho hoặc cảm lạnh. Triệu chứng thường gặp là hắt hơi, chảy mũi, sốt nhẹ và ho, nguyên nhân chính là do siêu vi. Vì thế không nên sử dụng kháng sinh để điều trị cho trẻ.
Cách tốt nhất là làm thông thoáng mũi cho trẻ bằng nước muối sinh lý Natrichlorua 0,9% trước khi bú, ăn và trước khi đi ngủ. Điều này sẽ giúp trẻ bú tốt, ngủ ngon và giảm ho. Nếu trẻ ho có đờm do viêm phế quản, viêm phổi, hen phế quản, lao, ho gà… thì tuyệt đối không được sử dụng các loại thuốc ức chế ho, nhất là thuốc có chứa Antihistamine vì sẽ làm đặc đờm và gây ho nặng hơn.
Nên sử dụng thuốc long đàm… làm đờm loãng ra, khi ho dễ dàng tống xuất đàm ra khỏi đường hô hấp. Một số loại thuốc ho có tác dụng long đờm trên thị trường hiện nay được sử dụng cho ho có đờm. Các loại thuốc ho này có chứa thành phần làm long đờm.
(Carboxysteine), có tác dụng giảm độ nhầy dính và làm loãng đờm. Quá trình này sẽ giúp cho việc tống đờm một cách dễ dàng. Trường hợp ho khan gây mệt mỏi, khó chịu… có thể cho trẻ uống các loại thảo dược làm dịu họng, giảm ho… hoặc các biện pháp dân gian như tần dày lá, gừng, tắc hoặc quýt chưng đường phèn.
Nếu triệu chứng ho khan vẫn không giảm có thể kết hợp thêm các thuốc ức chế ho. Tuy nhiên, cần lưu ý các thuốc này không được dùng ở trẻ dưới 12 tháng tuổi.
Nếu triệu chứng ho kéo dài hơn 4 tuần nên đem trẻ đi khám để được chẩn đoán chính xác nguyên nhân gây ho và điều trị kịp thời, không nên tự ý mua thuốc vì có thể làm chậm trễ quá trình điều trị, gây nhiều biến chứng và thậm chí ảnh hưởng đến tính mạng của trẻ.

Khi con bỏ nhà đi bụi

Đứa trẻ nào cũng khát khao được sống trong một gia đình hòa thuận, hạnh phúc, được hưởng trọn vẹn tình yêu thương của cả cha và mẹ. Do vậy mà bạn cần phải học và trau dồi kỹ năng chăm sóc, vun đắp hạnh phúc từng ngày từng giờ, mỗi khi giải quyết những điều mâu thuẫn thì hãy lấy niềm vui của trẻ làm cầu nối vững bền giữa cha và mẹ. Cách xử sự đúng đắn sẽ làm cho trẻ thêm yêu thương cha mẹ, cảm thấy ấm áp trong ngôi nhà của mình.
Những lí do khiến trẻ bỏ nhà đi bụi
- Vì sợ cha mẹ đánh mắng là nguyên nhân thường gặp khiến các em bỏ nhà đi.
- Cuộc sống gia đình không hạnh phúc làm trẻ thấy chán chường, không muốn ở nhà.
- Cha mẹ thiếu quan tâm đến con cái, khiến trẻ bị cô đơn trong chính ngôi nhà của mình.
- Được quan tâm quá mức cũng là lý do khiến trẻ cảm thấy mất tự do, muốn thoát ra khỏi vòng kiềm tỏa của cha mẹ.
- Bị bạn xấu lôi kéo.
Chuyện gì có thể xảy ra khi trẻ bỏ nhà đi?
Trẻ bị bơ vơ, lạc lõng khi ra khỏi nhà, không còn chỗ ăn nghỉ, vui chơi học hành mà ăn uống tùy hứng, tiện chỗ nào ngủ chỗ đó. Hết tiền trẻ có thể bị đói rét, có thể phải đi ăn xin hoặc trở thành tội phạm trộm cướp.
Trẻ bị bơ vơ, lạc lõng khi ra khỏi nhà, không còn chỗ ăn nghỉ, vui chơi học hành mà ăn uống tùy hứng, tiện chỗ nào ngủ chỗ đó (Ảnh minh họa)
Trẻ cảm thấy mất niềm tin vào cuộc sống, bi quan, chán nản không lối thoát là nguyên nhân dẫn đến con đường tự tử.
Trẻ bỏ nhà đi là đối tượng chú ý của những cá nhân, tổ chức có ý định xấu, lôi kéo các em trở thành tội phạm hoặc mang các em đi buôn bán, mại dâm. Chịu sự khống chế của những kẻ đó, trẻ sẽ bị vùi dập tuổi thơ của mình, bị mắc phải các căn bệnh xã hội, bệnh lây truyền qua đường tình dục và bị lệ thuộc mà không biết làm gì để giải thoát cho mình.
Cuộc sống bấp bênh, không nhà cửa, không người thân biến trẻ thành những con người vô cảm, lạnh lùng thậm chí độc ác, sẵn sàng làm những việc vi phạm pháp luật, chối bỏ tình mẫu tử. Điều này gây khó khăn không nhỏ cho sự trở về của trẻ.
Có thể trẻ cũng nhận ra sai lầm của mình vì đã bỏ nhà đi, cũng hối tiếc những tháng ngày sống bên cha mẹ, người thân nhưng vì muốn chứng tỏ mình mà trẻ nhất định không trở về nhà. Bên cạnh đó, một số cha mẹ cho rằng đó là lỗi lầm của trẻ, mặc kệ con cái muốn ra sao thì ra. Tất cả những điều đó tạo nên bức tường ngăn cách trẻ với gia đình và xã hội ngày càng lớn hơn.


Để ngăn chặn ý định bỏ nhà của trẻ

Hãy hiểu con mình, hiểu diễn biến tâm sinh lý lứa tuổi của trẻ, đặc biệt là trẻ tuổi 12 đến 17. Đây là tuổi có nhiều diễn biến mạnh mẽ về thể chất, có nhiều mâu thuẫn về mặt tâm lý, muốn khẳng định mình là người lớn, muốn sống tự lập nên dễ có những hành động dại dột, nông nổi. Khi cha mẹ, thầy cô giáo thiếu quan tâm, thiếu phương pháp giáo dục kỹ năng sống phù hợp thì dễ gây tổn thương đến tính tự trọng, tâm sinh lý của trẻ.
Gần gũi trẻ, quan tâm đến trẻ nhưng không nên quan tâm quá mức. Cha mẹ lo lắng cho trẻ nhiều quá, cấm đoán trẻ nhiều quá sẽ làm cho mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái không có sự hòa hợp, thống nhất, dễ hiểu lầm. Sự quan tâm thái quá cũng làm trẻ bị tổn thương lòng tự trọng, cảm thấy bị xúc phạm.
Không bao giờ dạy trẻ bằng roi vọt, đó là biện pháp phi giáo dục, gây vết thương sâu đậm trong tâm hồn trẻ dễ dẫn đến hành động bột phát như tự tử hay bỏ nhà ra đi thoát khỏi tầm ảnh hưởng của gia đình, tham gia vào các nhóm quậy phá nhằm khẳng định mình.
Đứa trẻ nào cũng khát khao được sống trong một gia đình hòa thuận, hạnh phúc, được hưởng trọn vẹn tình yêu thương của cả cha và mẹ. Do vậy cách xử sự đúng đắn của bạn sẽ làm cho trẻ thêm yêu thương cha mẹ và biết trân trọng những gì mình đang có.
Tuy nhiên, cần lưu ý những trường hợp trẻ đòi bỏ nhà vì muốn tạo áp lực cho cha mẹ phải đáp ứng theo yêu cầu nào đó của chúng. Trong tình huống đó, bạn không nên bỏ mặc hoặc thách thức trẻ mà hãy phân tích cho trẻ những điều có thể xảy ra, những nguy cơ rình rập khi trẻ bỏ nhà, bơ vơ giữa dòng đời.
Nếu trẻ bỏ nhà đi
Bạn hãy bình tĩnh, gỡ bỏ những bất hòa đang có, phối hợp chặt chẽ với nhau và với các cơ quan chức năng để tìm con và đưa con trở về. Mọi sự trách cứ, kiểm điểm chỉ làm tình hình rối ren thêm.
Nếu đã tìm thấy trẻ thì không nên vội vã quở trách hay đánh đập trẻ mà phải tìm mọi cách làm dịu tinh thần của trẻ. Cần cư xử với trẻ nhẹ nhàng, chân thành, nếu trẻ cương quyết không muốn gặp cha mẹ thì cần sắp xếp một “sứ giả” là người thân thiết, tin cậy của trẻ để thuyết phục trẻ.
Nên nhớ, trẻ đã đi khỏi nhà một lần thì rất có thể sẽ tiếp tục bỏ ra đi lần hai, lần ba… Vì thế, tìm ra nguyên nhân để cải thiện mối quan hệ cha mẹ - con cái là việc phải làm thường xuyên, liên tục chứ không chỉ trong chốc lát.

Xem thêm chủ đề: tre bo nha di, tam sinh ly lua tuoi cua tre, giao duc ky nang song, giao duc con cai, tuoi day thi, lam me, bao phu nu


Con tự kỷ: "Trị" cho... cha mẹ trước

Nhiều trường hợp cha mẹ có con bị tự kỷ, nhưng không thể “vượt qua chính mình”, chấp nhận thực tế. Đến lúc không thể trốn tránh thực tế ấy nữa, cha mẹ mới đưa con đi chữa trị thì đã muộn.
Cũng có phụ huynh nghe nhiều, tìm hiểu nhiều về chứng tự kỷ của trẻ, nên bị… ám ảnh đến mức con của mình có một biểu hiện nhỏ giống như dấu hiệu của chứng tự kỷ, đã hốt hoảng đưa con đi khám…
Không dám tin vào sự thật
Anh Hoàng (ngụ P.3, Q.Gò Vấp, TP.HCM) cưới vợ được bảy năm mới sinh con. Cậu con trai trắng trẻo, xinh xắn, là niềm tự hào lớn của anh. Bin (con anh Hoàng) lên ba tuổi vẫn chưa biết nói. Bé rất sợ người lạ. Khi nhà có khách, Bin hay thu mình vào góc nhà. Các bạn xóm giềng đến, bé cũng không chịu chơi chung. Mới đây, bạn anh Hoàng đến chơi, bắt chuyện với Bin: “Con tên gì? Con mấy tuổi rồi?”. Bin sợ hãi chạy đến ôm chân bố. Vị khách này bảo anh Hoàng: “Anh xem thế nào, đưa cháu đi khám thử, chứ hình như cháu có dấu hiệu tự kỷ”. Không ngờ, anh Hoàng nổi giận đùng đùng.
Buổi tối, anh Hoàng kể lại chuyện với vợ, vợ anh cũng nổi đóa, bảo vị khách kia là bị “điên”, ăn nói lung tung. Nhưng khi Bin lên bốn tuổi, giao tiếp vẫn rất hạn chế. Đặc biệt, mỗi lần không bằng lòng chuyện gì là tự đánh vào mặt mình. Vậy nhưng, vợ chồng anh Hoàng vẫn lần lữa việc đưa con đi khám vì không thể quen với ý nghĩ “cục vàng” của mình là một đứa bé tự kỷ. Đến khi Bin lên năm tuổi mới được đưa đi khám, thì bác sĩ (BS) cho biết: “Giai đoạn tốt nhất để điều trị cho bé đã trôi qua. Việc chữa trị bây giờ hiệu quả không cao”.
Nhiều cha mẹ không chấp nhận sự thật rằng con bị tự kỉ (Ảnh minh họa)
Một câu chuyện khác. Chị Hạnh (ngụ P.4, Q.3) lo sợ khi thấy bé Khoai Tây có nhiều dấu hiệu khác lạ so với các đứa trẻ đồng trang lứa. Khi bé được 12 tháng tuổi, vẫn chưa biết nói bi bô. Lên ba, bé vẫn chưa nói được trọn một câu, lời nói và cử chỉ không trùng khớp với nhau và khó khăn trong việc thể hiện ý muốn của mình. Đưa con đến bệnh viện khám, BS chẩn đoán Khoai Tây bị tự kỷ. Sau phút sững sờ, chị Hạnh tranh luận với BS bằng những kiến thức, thông tin mà chị đã tự tìm hiểu trước đó.
Sau một hồi tranh cãi, chị quyết định đưa con đến… BS khác vì không tin vào khả năng của vị BS ấy. Chị vẫn cho rằng, cô công chúa xinh xắn, đáng yêu của mình chỉ hơi chậm chạp, chứ không thể nào bị tự kỷ.
Phụ huynh bị “tự kỷ ám thị”
Khác với những trường hợp kể trên, thực tế cũng có không ít phụ huynh (PH) bị “tự kỷ ám thị” về việc con mình bị tự kỷ. Anh Phú (nhân viên văn phòng một công ty địa ốc) nghe cô giáo phản ảnh rằng “bé Phúc nhà anh phản xạ chậm so với chúng bạn, không tập trung khi nghe cô dạy”, đã cuống quýt kiểm tra bằng cách dạy con đếm từ 1 đến 10, cậu bé bốn tuổi đọc theo bố từ 1 đến 6, không đọc nữa mà toét miệng cười ghẹo bố. Anh Phú tìm hiểu trên mạng, thấy một trong những triệu chứng của tự kỷ là “thiếu tập trung”.
Ngày hôm sau, anh vội vàng chở con đến bệnh viện. Trong khi bố đang nghe BS tư vấn, Phúc đã tự lấy những miếng nệm trên ghế để xếp thành chuồng, còn thiết kế một cánh cửa mở ra đóng lại, sau đó dắt chú hươu đồ chơi vào chuồng. Chỉ mất năm phút quan sát, BS đùa: “Con anh không bị tự kỷ, chỉ có… anh bị tự kỷ ám thị”. Vị BS này giải thích: “Trẻ tự kỷ hầu như không có khả năng tưởng tượng, trong khi trí tưởng tượng của bé quá tốt, lại phản xạ rất nhanh trước những câu hỏi của người khác, bé hoàn toàn bình thường”.
Vậy nhưng anh Phú không yên tâm, anh lại bế con qua… bệnh viện khác! Bệnh viện khác cũng trả lời là bé bình thường, anh Phú vẫn không tin rằng con mình bình thường, và tìm tài liệu trên mạng để tự tay trị “bệnh” cho con.
Cha mẹ cần “vượt qua chính mình”
Chuyên viên tâm lý Trần Văn Dương - Giám đốc Trung tâm tư vấn giáo dục và trị liệu trẻ em (ATC-TP.HCM) chia sẻ: “Qua nhiều năm tiếp cận và làm việc với PH có con bị tự kỷ, tôi nhận thấy, trở ngại lớn nhất trong việc chữa trị tự kỷ cho trẻ lại nằm ở phía… cha mẹ. Đồng thời, với tâm lý rất tự nhiên rằng “ai cũng yêu con mình nhất, con mình luôn là số một”, nên rất khó để PH chấp nhận thực tế là con mình bị tự kỷ. Một số ít PH tiến bộ thì sớm chấp nhận tình trạng của con để hợp tác chữa trị, còn lại, đa phần là các PH không tin tưởng chẩn đoán của BS, chuyên gia. Cũng có trường hợp biết con mình bị tự kỷ nhưng cứ lần lữa mãi, không dám mạnh dạn đưa con đi điều trị.
Đang diễn ra một thực tế đáng ngại: khi bác bỏ nhận định con của mình bị tự kỷ, nhiều PH tìm đến BS tâm thần để kê đơn cho con uống thuốc. Nhưng chính các BS cũng khẳng định, thuốc chỉ có thể chế ngự tạm thời hoặc hỗ trợ trong một số trường hợp đặc biệt. Trẻ tự kỷ phải được áp dụng chế độ chữa trị ở bệnh viện hoặc một số trung tâm được cấp phép theo chương trình chuyên nghiệp. Ở đó, trẻ cùng lúc nhận được sự hỗ trợ của nhà tâm lý, BS tâm thần kinh nhi khoa, nhà giáo dục học, chuyên viên chỉnh âm và chuyên viên công tác xã hội. Chính cách trì hoãn của PH đã khiến nhiều trẻ tự kỷ bị lỡ mất thời kỳ “vàng” trong điều trị.
Những người làm công tác tư vấn giáo dục và trị liệu cho trẻ tự kỷ thường nói đùa với nhau rằng, để trẻ tự kỷ đến được lớp học dành riêng cho mình, cha mẹ của bé cần được “chữa trị” trước.

Xem thêm chủ đề: tu ki, tre tu ki, chung tu ki, con bi tu ki, dau hieu tu ki, trieu chung tu ki,


Con tự kỷ: "Trị" cho... cha mẹ trước

Nhiều trường hợp cha mẹ có con bị tự kỷ, nhưng không thể “vượt qua chính mình”, chấp nhận thực tế. Đến lúc không thể trốn tránh thực tế ấy nữa, cha mẹ mới đưa con đi chữa trị thì đã muộn.
Cũng có phụ huynh nghe nhiều, tìm hiểu nhiều về chứng tự kỷ của trẻ, nên bị… ám ảnh đến mức con của mình có một biểu hiện nhỏ giống như dấu hiệu của chứng tự kỷ, đã hốt hoảng đưa con đi khám…
Không dám tin vào sự thật
Anh Hoàng (ngụ P.3, Q.Gò Vấp, TP.HCM) cưới vợ được bảy năm mới sinh con. Cậu con trai trắng trẻo, xinh xắn, là niềm tự hào lớn của anh. Bin (con anh Hoàng) lên ba tuổi vẫn chưa biết nói. Bé rất sợ người lạ. Khi nhà có khách, Bin hay thu mình vào góc nhà. Các bạn xóm giềng đến, bé cũng không chịu chơi chung. Mới đây, bạn anh Hoàng đến chơi, bắt chuyện với Bin: “Con tên gì? Con mấy tuổi rồi?”. Bin sợ hãi chạy đến ôm chân bố. Vị khách này bảo anh Hoàng: “Anh xem thế nào, đưa cháu đi khám thử, chứ hình như cháu có dấu hiệu tự kỷ”. Không ngờ, anh Hoàng nổi giận đùng đùng.
Buổi tối, anh Hoàng kể lại chuyện với vợ, vợ anh cũng nổi đóa, bảo vị khách kia là bị “điên”, ăn nói lung tung. Nhưng khi Bin lên bốn tuổi, giao tiếp vẫn rất hạn chế. Đặc biệt, mỗi lần không bằng lòng chuyện gì là tự đánh vào mặt mình. Vậy nhưng, vợ chồng anh Hoàng vẫn lần lữa việc đưa con đi khám vì không thể quen với ý nghĩ “cục vàng” của mình là một đứa bé tự kỷ. Đến khi Bin lên năm tuổi mới được đưa đi khám, thì bác sĩ (BS) cho biết: “Giai đoạn tốt nhất để điều trị cho bé đã trôi qua. Việc chữa trị bây giờ hiệu quả không cao”.
Nhiều cha mẹ không chấp nhận sự thật rằng con bị tự kỉ (Ảnh minh họa)
Một câu chuyện khác. Chị Hạnh (ngụ P.4, Q.3) lo sợ khi thấy bé Khoai Tây có nhiều dấu hiệu khác lạ so với các đứa trẻ đồng trang lứa. Khi bé được 12 tháng tuổi, vẫn chưa biết nói bi bô. Lên ba, bé vẫn chưa nói được trọn một câu, lời nói và cử chỉ không trùng khớp với nhau và khó khăn trong việc thể hiện ý muốn của mình. Đưa con đến bệnh viện khám, BS chẩn đoán Khoai Tây bị tự kỷ. Sau phút sững sờ, chị Hạnh tranh luận với BS bằng những kiến thức, thông tin mà chị đã tự tìm hiểu trước đó.
Sau một hồi tranh cãi, chị quyết định đưa con đến… BS khác vì không tin vào khả năng của vị BS ấy. Chị vẫn cho rằng, cô công chúa xinh xắn, đáng yêu của mình chỉ hơi chậm chạp, chứ không thể nào bị tự kỷ.
Phụ huynh bị “tự kỷ ám thị”
Khác với những trường hợp kể trên, thực tế cũng có không ít phụ huynh (PH) bị “tự kỷ ám thị” về việc con mình bị tự kỷ. Anh Phú (nhân viên văn phòng một công ty địa ốc) nghe cô giáo phản ảnh rằng “bé Phúc nhà anh phản xạ chậm so với chúng bạn, không tập trung khi nghe cô dạy”, đã cuống quýt kiểm tra bằng cách dạy con đếm từ 1 đến 10, cậu bé bốn tuổi đọc theo bố từ 1 đến 6, không đọc nữa mà toét miệng cười ghẹo bố. Anh Phú tìm hiểu trên mạng, thấy một trong những triệu chứng của tự kỷ là “thiếu tập trung”.
Ngày hôm sau, anh vội vàng chở con đến bệnh viện. Trong khi bố đang nghe BS tư vấn, Phúc đã tự lấy những miếng nệm trên ghế để xếp thành chuồng, còn thiết kế một cánh cửa mở ra đóng lại, sau đó dắt chú hươu đồ chơi vào chuồng. Chỉ mất năm phút quan sát, BS đùa: “Con anh không bị tự kỷ, chỉ có… anh bị tự kỷ ám thị”. Vị BS này giải thích: “Trẻ tự kỷ hầu như không có khả năng tưởng tượng, trong khi trí tưởng tượng của bé quá tốt, lại phản xạ rất nhanh trước những câu hỏi của người khác, bé hoàn toàn bình thường”.
Vậy nhưng anh Phú không yên tâm, anh lại bế con qua… bệnh viện khác! Bệnh viện khác cũng trả lời là bé bình thường, anh Phú vẫn không tin rằng con mình bình thường, và tìm tài liệu trên mạng để tự tay trị “bệnh” cho con.
Cha mẹ cần “vượt qua chính mình”
Chuyên viên tâm lý Trần Văn Dương - Giám đốc Trung tâm tư vấn giáo dục và trị liệu trẻ em (ATC-TP.HCM) chia sẻ: “Qua nhiều năm tiếp cận và làm việc với PH có con bị tự kỷ, tôi nhận thấy, trở ngại lớn nhất trong việc chữa trị tự kỷ cho trẻ lại nằm ở phía… cha mẹ. Đồng thời, với tâm lý rất tự nhiên rằng “ai cũng yêu con mình nhất, con mình luôn là số một”, nên rất khó để PH chấp nhận thực tế là con mình bị tự kỷ. Một số ít PH tiến bộ thì sớm chấp nhận tình trạng của con để hợp tác chữa trị, còn lại, đa phần là các PH không tin tưởng chẩn đoán của BS, chuyên gia. Cũng có trường hợp biết con mình bị tự kỷ nhưng cứ lần lữa mãi, không dám mạnh dạn đưa con đi điều trị.
Đang diễn ra một thực tế đáng ngại: khi bác bỏ nhận định con của mình bị tự kỷ, nhiều PH tìm đến BS tâm thần để kê đơn cho con uống thuốc. Nhưng chính các BS cũng khẳng định, thuốc chỉ có thể chế ngự tạm thời hoặc hỗ trợ trong một số trường hợp đặc biệt. Trẻ tự kỷ phải được áp dụng chế độ chữa trị ở bệnh viện hoặc một số trung tâm được cấp phép theo chương trình chuyên nghiệp. Ở đó, trẻ cùng lúc nhận được sự hỗ trợ của nhà tâm lý, BS tâm thần kinh nhi khoa, nhà giáo dục học, chuyên viên chỉnh âm và chuyên viên công tác xã hội. Chính cách trì hoãn của PH đã khiến nhiều trẻ tự kỷ bị lỡ mất thời kỳ “vàng” trong điều trị.
Những người làm công tác tư vấn giáo dục và trị liệu cho trẻ tự kỷ thường nói đùa với nhau rằng, để trẻ tự kỷ đến được lớp học dành riêng cho mình, cha mẹ của bé cần được “chữa trị” trước.

Xem thêm chủ đề: tu ki, tre tu ki, chung tu ki, con bi tu ki, dau hieu tu ki, trieu chung tu ki.


Bí kíp gối đầu giường cho mẹ chăm bé

Lời khuyên của các chuyên gia: Các bậc cha mẹ nên nhìn nhận con mình một cách tích cực và đừng hủy hoại sức khỏe mà tạo hóa ban cho chúng. Hãy giúp con lớn lên thành người hạnh phúc trong điều kiện tự nhiên.
Bạn có biết 5 điều dại dột các bậc cha mẹ thường làm vào tháng đầu tiên của bé?
- Coi việc mình lên chức bố mẹ nói chung và việc làm mẹ nói riêng là một chiến công. Hơn nữa, những người xung quanh cũng hết lòng giúp bà mẹ trẻ trở thành “người mẹ anh hùng” (tội nghiệp con bé, nó mệt quá, thiếu ngủ quá, lo lắng quá…).
- Tìm ra bệnh cho con.
- Trông chờ sự giúp đỡ của người thân hoặc tệ hơn nữa là đòi được giúp đỡ.
- Cho rằng các “đồng chí già” (như các bà chẳng hạn) không biết gì và không biết làm gì.
- Tưởng rằng các bác sĩ nhi khoa luôn nợ họ một cái gì đó và phải có nghĩa vụ đối với họ.
Quần áo có lợi cho trẻ nhỏ dưới 1 tuổi
Theo quan điểm của bác sĩ nhi khoa, những gì bé mặc được coi là tốt nếu chúng có thể hoàn thành chức năng của quần áo một cách an toàn. Chức năng chính của quần áo là điều hòa thân nhiệt (sưởi ấm).
Quần áo loại nào (tã, áo sơ sinh hay bộ quần áo liền quần), không quan trọng, điều đáng lưu tâm hơn là mặc cho bé bao nhiêu thì đủ. Không được để bé bị lạnh hoặc bị nóng. Một trong những phương án thường gặp nhất là dùng bỉm, nhưng phải hợp lý. Khái niệm “quần áo có lợi cho sức khỏe” bao gồm cả chất lượng quần áo: May bằng chất liệu gì, nhuộm bằng gì, giặt như thế nào…

Chăm sóc bé sơ sinh là nghệ thuật và mẹ là người nghệ sĩ (Ảnh minh họa).

Có thể để cho trẻ “bị lạnh”, “dìm” trẻ trong bồn tắm hay để trẻ “bị đói” không?
Hoàn toàn có thể. Nhưng cực kì hiếm gặp, nhất là đối với những bậc cha mẹ tỉnh táo và sáng suốt. Tức là về lí thuyết mà nói thì những tình huống trên hoàn toàn có thể xảy ra, nhưng trên thực tế hầu như chưa từng thấy bao giờ.
Thật mâu thuẫn khi các bậc cha mẹ có thể dễ dàng bảo vệ con mình khỏi cái đói, cái rét nhưng lại thường không biết cách giữ cho con không bị quá no hay quá nóng. Nghịch lý hơn nữa là tình trạng bị lạnh hay đói lại không gây hại cho sức khỏe nhiều bằng việc ăn quá no hay mặc quá ấm.
Có thể nuôi trẻ theo chế độ người lớn? (Chỉ đi ngủ cùng bố mẹ, theo bố mẹ đi cửa hàng, ra nước ngoài…)
Có thể, nhưng có một vài lưu ý nho nhỏ. Ví dụ, phải cho trẻ ngủ thêm vào ban ngày và phải quan tâm đến chất lượng thức ăn của trẻ. Còn một vấn đề nữa là chỉ có thể nuôi trẻ theo chế độ “người lớn” khi chúng hoàn toàn khỏe mạnh.
Nếu bạn không muốn phải lo lắng vì con “bé bỏng”, “ốm yếu”, “khổ thân” thì hãy chăm con cho con khỏe ngay từ khi chúng mới lọt lòng. Hãy rèn luyện con, tập thể dục, mát-xa, cho tập bơi, đừng bao bọc con quá cẩn thận, mặc cho con quá ấm, đừng nuông chiều con, đừng làm cho con quen với môi trường vô khuẩn và các loại thuốc.
Cần có thái độ như thế nào và phải làm gì khi con khóc?
Cần hiểu rằng, trẻ mà khóc là chắc chắn có “chuyện”. Hoặc nhu cầu sinh lý của trẻ không được đáp ứng (ăn, uống, tè, đi ngoài, hô hấp), hoặc trẻ bị đau hay khó chịu. Quan trọng là phải tìm ra nguyên nhân rồi loại bỏ chúng và mọi chuyện sẽ lại đâu vào đấy.
Tìm và tìm ra nguyên nhân – đó là những gì mà các bác sĩ nhi khoa được học. Nhưng làm cha mẹ nếu tinh ý thì khả năng tìm kiếm này sẽ nhiều hơn gấp bội, ít nhất thì cũng vì họ có nhiều thời gian để quan sát và thử nghiệm.
Nếu như ngoài thời gian và khả năng quan sát, cha mẹ còn có những hiểu biết nhất định thì việc tìm hiểu nguyên nhân vì sao con khóc cũng không phải là việc gì quá khó. Nguyên nhân nào cũng có thể loại bỏ, không bằng cách này thì cách khác.
Tóm lại: Các bậc cha mẹ phải làm gì? Tìm và loại trừ nguyên nhân. Học hỏi. Nếu gặp tình huống phức tạp và khó hiểu thì tìm đến bác sĩ. Lại học. Đọc sách. Dùng máy tính, thậm chí người ta còn viết cả chương trình chuyên dụng để giúp bạn bổ sung kiến thức.


Năm “điều răn” đối với lần cho bú đầu tiên

- Không vội vàng.
- Không theo kinh nghiệm của bà.
- Không ham số lượng.
- Không cưỡng ép.
- Không tạp nham.
Liên tục bế bé trên tay có làm hư bé?
Bất cứ cha mẹ bình thường nào cũng rất sung sướng được bế trên tay đứa con đứt ruột của mình để thấy nó tươi cười, vui vẻ, họ đều thích được chơi với con, nựng con, nói chuyện với con, tập thể dục với con…
Bế con là niềm hạnh phúc, là nhu cầu bản năng của bố mẹ. Trong thực tế cuộc sống, người ta bế trẻ không phải chỉ vì muốn làm điều đó mà bởi nếu không được bế trẻ thì trẻ sẽ khóc và đòi bế - con trẻ cũng có bản năng kia mà!
Thành thử, nhu cầu bản năng ban đầu chẳng mấy chốc đã biến thành tính phụ thuộc mà dân gian vẫn gọi là “hư”. Đành rằng bế trẻ cũng chẳng hại gì, nhưng thường bố mẹ còn có những nhu cầu khác thiết yếu hơn và có các phương án sử dụng thời gian hợp lí hơn.
Cái chúng ta muốn nói đến ở đây hoàn toàn không phải là không nên bế con, mà là phải học cách kiểm soát bản năng của mình cũng như của trẻ.
Ngủ cùng con – nên hay không?
Ngủ với ai – đó là việc của chị em. Chính chị em sẽ phải quyết định, làm thế nào thì tiện hơn. Ngủ với con, với chồng, ngủ chung cả ba người đều tốt cả - miễn làm sao ai cũng no giấc và không cảm thấy bất tiện là được.
Ngày nay, mẹ ngủ cùng con đã trở thành một hiện tượng khá phổ biến. Nhiều ý kiến cho rằng nếu hai mẹ con ngủ chung thì sau này họ sẽ rất thân nhau. Nhưng trong giới chuyên môn, không ít người coi đó là cách nhìn nhận “ngây thơ”.
Đó là chưa kể, nhiều khi tình thân quá mức giữa hai mẹ con còn khiến trẻ chẳng nhận được một chút tình cảm gắn bó nào từ phía cha của chúng. Nhưng dù sao thì việc ngủ với ai vẫn là việc riêng của các mẹ, các chị.
Những “cô bảo mẫu” điện tử - ti vi, băng đĩa, truyện cổ tích…
Rõ ràng là không cần phải chứng minh cũng có thể khẳng định rằng những câu chuyện cổ tích do chính mẹ yêu của bé đọc hàng đêm sẽ tác động đến bé nhiều hơn ngàn lần so với bất kì loại băng đĩa nào, cho dù câu chuyện đó được thu âm qua giọng đọc của hẳn 5 nghệ sĩ nhân dân, đi chăng nữa.
Chỉ nên cầu cứu đến các “cô bảo mẫu” điện tử khi người lớn quá bận bịu hay mệt mỏi. Điều quan trọng nhất là phải làm sao để bé thấy cần bố mẹ, chứ không phải cần ti vi. Phải làm sao để lời giải đáp cho những câu hỏi quan trọng nhất trong cuộc sống (thế nào là tốt, thế nào là xấu) bé thường được nhận từ cha mẹ, chứ không phải từ chương trình ti vi.
Trẻ nhỏ và sự phát triển sớm: Có thể để trẻ “quá tải” không?
Có thể, nhưng không dễ chút nào. Não của trẻ là một hiện tượng hết sức đặc biệt, nó mềm dẻo và gần như không có kích cỡ. Nhưng lại có một vấn đề hoàn toàn khác được đặt ra: Thời gian dùng vào việc phát triển sớm nhiều khi lại được lấy ra từ quỹ thời gian lẽ ra thuộc về sức khỏe (ra ngoài hít thở không khí trong lành, tắm nắng, nước, vận động tích cực…).
Nếu như bạn có thể kết hợp cả hai thì đó sẽ là một sự hài hòa tuyệt đối và con của bạn chắc chắn sẽ trở thành chủ nhân của tương lai.

Xem thêm chủ đề: cham be so sinh, cho con bu, be so sinh, so sinh, tre bu me, be bu me, cham soc con, nuoi con khoe, nuoi con bang sua me, lam me, kinh nghiem cua me, bao phu nu


Những điều cần tránh khi con ngủ

Đối với trẻ nhỏ, giấc ngủ có vai trò đặc biệt quan trọng, ngủ sâu không những giúp trẻ khỏe mạnh mà còn giúp trí não của trẻ phát triển tốt. Và để giấc ngủ của trẻ sâu, có lợi cho sự phát triển cha mẹ trẻ cần tránh một số điều sau đây:
Không nên để trẻ ngủ trên giường mềm
Giai đoạn trẻ 3 - 6 tuổi, các cơ quan trên cơ thể trẻ phát triển rất nhanh, đặc biệt là bộ xương. Lúc này, xương của trẻ có đặc điểm là mềm, nhất là xương cột sống tính đàn hồi của xương lớn và khó bị dập xương. Khi ngủ trên giường mềm hay giường sôpha dù nằm ngửa hay nằm nghiêng thì cột sống vẫn luôn ở trạng thái cong không bình thường.
Giai đoạn trẻ 3 - 6 tuổi không nên ngủ dường mềm (Ảnh minh họa)
Lâu dần, cột sống và xương tứ chi có thể phát triển biến hình, cong vẹo, hễ cột sống hay xương tứ chi phát triển biến hình thì sau này việc điều chỉnh sẽ rất phức tạp. Lời khuyên đưa ra là nên để cho trẻ ngủ trên giường gỗ, giường tre, hoặc chõng đều được. Ngủ loại giường này trẻ nhỏ hoàn toàn có thể tránh được các dị tật cột sống, bộ xương biến hình, có lợi cho sự phát triển của trẻ.
Không nên để trẻ ngủ trên thảm nhiệt điện quá lâu
Thảm nhiệt điện là một trong những thiết bị được nhiều cha mẹ sử dụng để sưởi ấm cho trẻ vào mùa đông, làm như vậy sẽ ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe của trẻ. Bởi vì, ban đêm quá trình trao đổi chất của trẻ diễn ra nhanh, trẻ lại hay ra mồ hôi, để trẻ ngủ trên thảm nhiệt điện có thể làm cho trẻ cảm thấy nóng lực, bất an, đẩy mạnh quá trình trao đổi chất trong cơ thể, mồ hôi ra càng nhiều hơn.
Sự chênh lệch nhiệt độ trong và ngoài chăn làm cho trẻ khi ngủ nếu chân tay thò ra ngoài hoặc đạp chăn rất dễ bị cảm lạnh. Ngoài ra không khí lạnh ở bên ngoài sẽ kích thích rất mạnh lên niêm mạc đường hô hấp còn non của trẻ, làm cho niêm mạc bị khô lại, dẫn đến chảy máu mũi, miệng lưỡi khô khốc… còn gọi là trẻ bị nóng trong hoặc hay bị nhiệt. Để tránh cho trẻ ngủ trên thảm nhiệt điện lâu, tốt nhất vào những ngày giá rét bạn nên cắm điện cho thảm ấm trước khi trẻ vào ngủ, khi trẻ đã vào ngủ, nếu thấy đủ ấm bạn nên rút phích điện ra và quan trọng nhất là giữ cho phòng ngủ của trẻ được ấm áp vào mùa đông, tránh gió rét.
Không nên để trẻ thiếu ngủ
Ngủ là trạng thái ức chế dàn trải của lớp vỏ đại não, nó có thể giúp đại não phục hồi chức năng sau khi được nghỉ ngơi. Với nhịp sống hiện nay, nhiều cha mẹ thường ngủ khá muộn để làm việc hay xem truyền hình và trẻ thường bắt chước điều này ở cha mẹ mình, điều đó dễ làm cho trẻ ngủ không đủ thời gian. Và khi trẻ không được ngủ đủ thời gian thì giấc ngủ của trẻ không sâu; trạng thái cơ thể không được nghỉ ngơi hoàn toàn; hay thức giấc vào giữa đêm, thường bị ác mộng hay mộng du; khó dậy vào sáng hôm sau, mệt mỏi cả ngày, ngủ gật, hay cáu gắt, không linh hoạt…
Vì vậy, cha mẹ nên chú ý để làm sao trẻ ngủ đủ giấc và có giấc ngủ ngon. Thời gian ngủ này có thể giao động tùy thuộc vào nhu cầu của mỗi trẻ. Và dưới đây là thời gian ngủ nên có của trẻ ở những giai đoạn tuổi khác nhau.


Thứ Tư, 5 tháng 12, 2012

Hiểu đúng về sữa công thức cho bé

Việc hiểu biết sữa công thức phù hợp với bé giúp bé phát triển tốt và khỏe mạnh.
Các loại sữa công thức hiện nay đáp ứng đủ nhu cầu dinh dưỡng của trẻ sơ sinh, tuy vậy bác sĩ vẫn khuyên các bà mẹ nên cho con bú hoàn toàn ít nhất trong 6 tháng đầu. Tuy nhiên, trong trường hợp bất khả kháng, việc cho bé dùng sữa công thức cũng là một lựa chọn tốt. Nhưng lựa chọn loại sữa nào tốt và phù hợp với bé lại không hề dễ dàng.

Hiện nay trên thị trường có rất nhiều loại sữa công thức: sữa từ bột đậu nành, sữa bò, hoặc các loại sữa với những công thức khác nhau như sữa chứa nhiều chất Axit DHA, ARA, có loại sữa chứa chất chống dị ứng hoặc ít chất lactose – một loại chất rất tốt cho sự phát triển của trẻ nhưng lại dễ gây những phản ứng khiến trẻ bị tiêu chảy. Trước tiên, muốn biết bé phù hợp với loại sữa nào, cha mẹ hãy cũng tìm hiểu về các loại sữa công thức cơ bản cho bé sơ sinh nhé!

Mẹ chọn đúng loại sữa công thức phù hợp với thể trạng của bé giúp bé phát triển tốt nhất (Ảnh minh họa).

Thông thường các loại sữa công thức cho trẻ sơ sinh đều cung cấp đủ những chất dinh dưỡng mà trẻ cần. Có 3 dạng sữa công thức chính:

Sữa dạng bột: Đây là loại sữa công thức rẻ nhất trong ba loại sữa, thông thường các mẹ chỉ cần pha sữa bột với nước theo công thức cho sẵn là có thể cho bé dùng được.

Sữa đặc: Loại này đắt hơn so với sữa bột, khi pha sữa thường được pha thêm một lượng nước nhất định theo công thức cho sẵn.

Sữa dùng ngay: đây là loại sữa đắt nhất trong 3 loại sữa công thức cho trẻ. Sữa có thể dùng ngay mà không cần pha chế thêm.

Còn nếu chia theo thành phần thì có thể chia các loại sữa công thức thành 3 loại sau:

Loại sữa có thành phần chính là sữa bò: Loại sữa này có đầy đủ thành phần giúp cho sự phát triển hoàn thiện của trẻ như: sữa bò, dầu thực vật, vitamin và khoáng chất…

Loại sữa có thành phần chính là đậu nành: Loại sữa này chứa protein, dầu ăn, và các loại ngũ cốc khác. Loại sữa này được dùng cho những trẻ không hợp với sữa có thành phần chính từ sữa bò như bị dị ứng với loại protein trong sữa bò. Tuy nhiên, loại sữa này không nên dùng cho trẻ bị thiếu cân hoặc sinh non, dễ dẫn đến tình trạng không đủ chất cho trẻ.

Loại sữa công thức đặc biệt: Đây là loại sữa đặc biệt dành cho những trẻ bị thiếu cân, đẻ non thiếu natri và dị ứng với các loại protein trong sữa bò. Loại sữa này chứa nhiều chất axit béo omega giàu DHA và ARA, loại axit béo này giúp phát triển trí não của trẻ.

Như vậy, các mẹ nên nhờ bác sĩ tư vấn xem loại sữa công thức nào hợp với thể trạng của bé. Đặc biệt lưu ý, không nên duy trì dùng 1 loại sữa duy nhất. Trong trường hợp thấy trẻ có những triệu chứng như: quấy khóc thường xuyên, tiêu chảy, da khô đỏ tróc vảy, có biểu hiện mệt mỏi, nôn... cha mẹ nên đến gặp bác sĩ để được tư vấn kĩ hơn về việc sử dụng loại sữa cho phù hợp.


 
ghế sofa nỉ | sofa nỉ |