Nhiều trẻ bẩm sinh đã không sợ bị mắng. Nhiều ông bố bà mẹ lúng túng
không biết làm cách nào để đối phó với tính cứng đầu của con.
Cha mẹ không nên động một tí là đánh mắng con trẻ mà nên để ý đến phương pháp giáo dục.
Với những trẻ này, cha mẹ cần phải thật kiên nhẫn, không nên đánh mắng
trẻ, càng không nên nói trẻ là “cứng đầu” ngay trước mặt trẻ vì như thế
sẽ làm tổn thương đến lòng tự trọng của con, khiến bé càng mặc cảm, tự
ti và bất cần.
Trong bài viết này chúng tôi xin giới thiệu đến các bậc phụ huynh 4 phương pháp điều trị trẻ cứng đầu hữu hiệu.
1. Giúp trẻ có quan niệm đúng đắn về đúng sai, phải trái
Nhiều trẻ không có cảm giác xấu hổ và biết lỗi có thể do đã lẫn lộn giữa
cái đúng và cái sai; những việc lẽ ra nên xấu hổ thì trẻ lại tỏ ra kiêu
ngạo. Mấu chốt của việc giúp trẻ có quan niệm đúng đắn về phải trái
chính là ở cha mẹ.
Tâm hồn của trẻ giống như một tờ giấy trắng, nhận thức về cái đúng, cái
sai chủ yếu là do cách giáo dục và làm gương của cha mẹ. Không dừng lại ở
việc nói cho trẻ rõ thế nào là đúng, thế nào là sai mà cha mẹ còn cần
phải có hành động tương ứng để làm gương cho trẻ.
Với trẻ ương bướng, khó dạy thì đánh mắng không phải là phương pháp hay. (Ảnh minh họa).
2. Bồi dưỡng cảm giác tự hào cho trẻ
Cảm giác tự hào và hổ thẹn là hai thứ tồn tại đồng thời, trẻ không biết hổ thẹn thường cũng sẽ không biết cảm giác tự hào.
Các nghiên cứu về tâm lý học đã chứng minh: một người không biết thế nào
là cảm giác tự hào thì phản ứng của họ trước sự phê bình, khiển trách
là hết sức chậm chạp. Vì thế hãy bắt tay vào việc bồi dưỡng cho trẻ cảm
giác tự hào nếu muốn thay đổi tính cứng đầu ở trẻ.
Cha mẹ nên để ý quan sát con hàng ngày, phát hiện ra những biểu hiện
tốt của con và kịp thời biểu dương nhiệt tình để trẻ có cảm giác vui
thích và tự hào. Một khi trẻ đã có cảm giác tự hào thì cũng sẽ biết hổ
thẹn.
3. Không nên đánh mắng trẻ
Nhiều bậc phụ huynh có phương pháp giáo dục con khá thô bạo, hễ con sai
là bất chấp phải trái đúng sai cứ mắng tràn, thậm chí còn dùng đến cả
chân tay để giáo dục con. Dần dần, bé sẽ trở nên lì hơn, và trẻ không hề
biết đến cảm giác hổ thẹn.
Cha mẹ không nên động một tí là đánh mắng con trẻ mà nên để ý đến phương
pháp giáo dục. Thông thường hãy cho trẻ 7 điểm thưởng và 3 điểm phạt,
nếu chỉ phạt mà không thưởng thì trẻ sẽ miễn dịch với sự trách phạt.
4. Chú trọng đến hiệu quả thực tế khi phê bình trẻ
Phê bình cũng là một phương pháp giáo dục, mục đích của việc làm này là
giúp trẻ nhận ra lỗi sai và kịp thời sửa chữa. Phê bình phải có lý lẽ
và chứng cớ, rõ ràng, đúng lúc, có chừng mực và dừng lại kịp thời như
vậy mới mang lại hiệu quả.
Dưới đây là 3 phương pháp phê bình cha mẹ không nên áp dụng:
- Nói mãi không thôi
Phương pháp này không có trọng điểm, không nhằm vào cái gì rõ ràng
khiến trẻ không biết mình bị phê bình về điều gì, vì thế trẻ sẽ không có
thái độ tự kiểm điểm với hành vi của mình.
Nghe nhiều những lời phê bình thuộc loại này trẻ sẽ dễ phát sinh thái
độ như “nhờn thuốc”, “kháng thuốc” khiến việc giáo dục không mang lại
hiệu quả.
- Chuồn chuồn chấm nước
Khi con bắt nạt bạn, cha mẹ chỉ tiện miệng nhắc nhở một câu: Lần sau
không được như thế nếu không bố mẹ sẽ giận đấy. Lời phê bình nhẹ nhàng
này rất khó khiến trẻ nhận ra lỗi sai của mình.
Nếu nghiêm khắc phê bình, nói rõ lý do và dẫn trẻ sang hàng xóm xin lỗi
bạn sẽ khiến trẻ có cảm giác xấu hổ, biết lỗi và lần sau không dám tái
phạm.
- Chỉ dạy bằng lời nói
Khi trẻ phạm lỗi, cha mẹ thường hay nói “Nếu con còn tái phạm, bố mẹ
sẽ…” ; thế nhưng trên thực tế khi trẻ tiếp tục phạm lỗi cha mẹ lại không
làm như những gì đã nói.
Cứ như thế sau vài lần trẻ sẽ không còn bận tâm đến những lời phê bình của cha mẹ và mọi lời trách mắng trở nên vô nghĩa.






Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét